Trang chủ » Niềm vui ngày tàn là đưa cháu đi dạo trên chiếc xe đẩy

Niềm vui ngày tàn là đưa cháu đi dạo trên chiếc xe đẩy

(Ngày đăng: 28-11-2016 17:21:10)
Sáu mươi mấy năm sống trên đời này, có lẽ niềm vui ngày tàn của ông bà già là đứa cháu nhỏ. Nhìn đứa cháu vui cười bên chiếc xe đẩy em bé mà ấm lòng vô cùng.

Con mình sinh ra chúng nó đã lớn hết, lập gia đình, đâu còn là đứa con bé nhỏ ngày nào. Nhớ lắm những lúc bế đứa con trên tay, nuôi dưỡng và dạy dỗ nó. Mới ngày nào nó đã trở thành người lớn, thành một người thành đạt. Tôi có 1 đứa cháu gái, con bé vừa tròn 7 tháng tuổi. Nhìn con bé cười giống y cái thằng bố nó, con bé chính là niềm vui ngày tàn của tôi. Chẳng biết sống được bao lâu nữa, nhưng tôi chỉ hi vọng được ở bên con bé càng lâu càng tốt, được nhìn đứa cháu nhỏ lớn lên, cắp sách tới trường. Trước mắt thì con bé mới 7 tháng tuổi, ôi chà, tôi lại nghĩ xa quá rồi, đúng là bệnh người già.

Hằng ngày tầm chiều chiều, khoảng 5 giờ, khi trời đã dịu nắng, tôi thường đưa con bé đến sân chơi của lũ trẻ trong khu bằng chiếc xe đẩy em bé. Tôi có thêu một dòng chữ nhỏ lên chiếc xe đẩy em bé ”Bống”, nó sẽ là dấu ấn riêng của con bé, và dù sau này nó lớn lên nhìn lại sẽ mãi nhớ về người bà nội luôn thương yêu Bống. Đến sân chơi, ngày nào tôi cũng thấy gần chục chiếc xe đẩy em bé, giờ đây mấy cái xe này được ưa chuộng quá, cơ mà xe của Bống vẫn là đặc biệt nhất. Tôi cảm thấy đứa bé nằm trong chiếc xe ấy, nằm dưới mái che, tươi cười rạng rỡ trông thật ấm lòng. Tôi không biết diễn rả cảm giác ấy như thế nào, cảm giác hằng ngày đưa con bé đi chơi khiến con bé vui vẻ rất hạnh phúc. Già rồi, xương cốt không còn tốt nữa, nhờ chiếc xe đẩy em bé này mà tôi có thể đưa con bé đi chơi nhiều nơi mà không lo cháu mệt hay sụn xương giữa đường nữa. Nói vui thế thôi, chứ sức tôi cũng đang yếu đi thật, đi bộ dắt chiếc xe đẩy đi vừa giúp tôi tập thể dục vừa khiến con bé thêm vui vẻ và khỏe mạnh hơn.